02
Tháng 7
10

Jayson Brunsdon

A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
A model  showcases designs by Jayson Brunsdon on the catwalk on the third day of  Rosemount Australian Fashion Week Spring/Summer 2010/11 at the Overseas  Passenger Terminal, Circular Quay on May 5, 2010 in Sydney, Australia.  RAFW is celebrating its 15th anniversary this year, with more than 100  designers showcasing their collections in 63 shows during the five day  event.
08
Tháng 3
10

‘Không hối tiếc về công việc của mình’

Lê Thị Công Nhân tại tòa ( tháng 05/2007)Lê Thị Công Nhân còn phải chịu 3 năm quản chế

Luật sư bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân vừa được về nhà từ trại giam số 5, Thanh Hóa, hôm thứ Bảy 06/03 sau ba năm thi hành án tù vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN.

Tuy vậy, theo bản án phúc thẩm hồi tháng 11/2007, chị còn phải chịu thêm 3 năm quản chế tại gia.

Một ngày sau khi được trả tự do, Lê Thị Công Nhân nói chuyện với BBC, trong đó chị khẳng định sẽ tiếp tục theo đuổi lý tưởng của mình.

BBC: Đầu tiên xin chị cho biết cảm tưởng của mình khi rời trại giam hôm thứ Bảy?

Lê Thị Công Nhân: Cảm tưởng đầu tiên của tôi có lẽ là hơi ghen tị một chút với những người tù bình thường, vì niềm vui của tôi không được trọn vẹn. Mặc dù đã xác định cho bản thân là cái tự do mà mình sắp được hưởng sẽ có giới hạn, nhưng tôi bất ngờ vì thực sự không cảm thấy tự do một chút nào hết.

Công an họ giữ tôi tới tận 11:15 mới cho ra khỏi khu giam và họ áp giải từ đó tới khi về nhà.

Tới nay thì họ vẫn cho nhiều người canh giữ bên ngoài nhà, có gương mặt nhân viên an ninh cũ từ trước tôi nhận ra, và có cả người mới.

Nhưng khi tới nhà, thì tôi rất xúc động, và cả bối rối nữa. Cảm giác nó như là một cơn ác mộng, một cơn ác mộng kéo dài ba năm nay mà chỉ những ai đã từng đi tù về chắc mới có thể chia sẻ được với tôi.

BBC: Một cơn ác mộng kéo dài ba năm như chị định nghĩa thì chắc để lại nhiều dư ấn về cả tâm lý và thể chất?

Lê Thị Công Nhân: Vâng, chắc chắn rồi. Ít có ai qua được những thử thách trong tù và suốt ba năm liền tôi bị mắc chứng đau đầu nặng.

Lúc nào tôi cũng nghe mạch đập ở trên đầu, đó là ảnh hưởng của tâm lý lên sức khỏe.

Tôi còn mắc thêm nhiều chứng bệnh mới, bệnh cũ thì nặng hơn, nhất là mắt đã cận lên tới 6 độ sau ba năm, may mà chưa tăng nhãn áp.

BBC: Bây giờ nghĩ lại, liệu chị có hối tiếc về những gì mình đã làm khiến phải ngồi tù lâu như vậy không?

Lê Thị Công Nhân: Hối tiếc là từ ít khi xuất hiện trong đầu tôi, mặc dù tôi không phải người tốt đẹp hơn người gì. Nhất là khi nói tới những gì tôi đã làm để phải đi tù, thì lại càng không hối tiếc.

Có tiếc chăng, thì là tiếc rằng mình đã không làm được nhiều hơn mà thôi.

BBC: Ba năm là khoảng thời gian khá dài và một ngày đêm thì chắc chắn không đủ để đưa ra một nhận định gì khái quát. Nhưng liệu Công Nhân có nhận thấy thay đổi nào trong cuộc sống xã hội ngày nay hay không?

Lê Thị Công Nhân: Vâng, đây cũng là điều gây cho tôi nhiều suy nghĩ trên con đường từ trại giam trở về nhà. Tôi thấy có một sự phát triển nhất định về mặt kinh tế mà ai cũng có thể nhận ra, đường xá, xây dựng vv…

Nếu như các phương tiện truyền thông của Nhà nước đồng ý truyền đạt các ý tưởng và tiếng nói của chúng tôi thì tôi rất hoan nghênh, nhưng chắc chắn điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Lê Thị Công Nhân

Nhưng tôi cũng thấy một điều là chất lượng môi trường sống xuống cấp rõ rệt. Đoạn đường đi trên xe với sáu công an áp tải quả thực rất ngột ngạt, chính ra ở trong tù không khí còn trong lành hơn vì trại giam nằm ở giữa một cánh đồng.

Môi trường và giao thông ở Hà Nội thật là kinh khủng, thật là hỗn loạn, nhiều chỗ nhếch nhác và nghèo nàn một cách không đáng có.

BBC: Một câu không thể không hỏi, là dự định đầu tiên của chị khi về đến nhà là làm gì?

Lê Thị Công Nhân: Dự định đầu tiên hoàn toàn là những chuyện rất riêng tư và cá nhân thôi, như đi khám sức khỏe và nghỉ ngơi.

Thực sự tôi rất mệt mỏi.

Về công việc, thì thực sự mà nói, sau 24 tiếng đồng hồ tôi cũng chưa có đủ thời gian để cập nhật thông tin, gặp gỡ các anh chị, cô bác và những người bạn trong phong trào dân chủ để có định hướng một cách cụ thể. Thế nhưng, chắc chắn tôi không bao giờ từ bỏ lý tưởng của mình.

Về mặt phương thức hay kỹ thuật thì tới thời điểm này chắc cũng chưa có nhiều thay đổi so với ba năm trước, nghĩa là chúng tôi vẫn tiếp tục đấu tranh qua ngòi bút và tiếng nói.

Nếu như các phương tiện truyền thông của Nhà nước đồng ý truyền đạt các ý tưởng và tiếng nói của chúng tôi thì tôi rất hoan nghênh, nhưng chắc chắn điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.

( Theo BBC )

P/S:

Ngưỡng mộ thay một bậc nữ nhân.

Một lòng  kiên định đi đến tận cùng.

Đấu tranh cho sự công bằng.

Người đời kính trọng lưu trong sử vàng.

08
Tháng 2
10

NGHĨ VỀ ĐẢNG

Cách đây 50 năm, trong dịp kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Đảng, Bác Hồ vui vẻ nói: “Ba mươi năm phấn đấu và thắng lợi biết bao nhiêu tình. Đảng ta là đạo đức, là văn minh”. Đây không là một định nghĩa Đảng về mặt lý luận, đây là niềm tự hào, cũng là một lời nhắc nhở. Khi nói về văn minh thì điều cần hiểu là, với Hồ Chí Minh, văn minh là sự thống nhất phẩm chất và trí tuệ. Đây chính là một nét đặc sắc của truyền thống văn hiến Việt Nam. Cũng là nét đặc sắc của cuộc đời và sự nghiệp Hồ Chí Minh và của tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng.

Luôn nhấn mạnh về phẩm chất, đạo đức của người đảng viên, đó là một điểm nổi bật trong nhận thức về Đảng cũng như trong việc tổ chức, rèn luyện và giáo dục đảng viên của Hồ Chí Minh. Ngay từ buổi ban đầu, trong “Đường cách mệnh”, tài liệu được soạn thảo năm 1927 để huấn luyện đảng viên và quần chúng, Bác đã đặt bài “Tư cách của người cách mệnh” làm bài mở đầu, trước cả bài “Vì sao phải viết sách này”. Và rồi trong những lời cuối cùng trước khi “từ biệt thế giới này” cũng là “trước hết nói về Đảng” để thiết tha căn dặn “Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng…”1. Nỗi canh cánh của Người trước khi nằm xuống vẫn là “việc cần làm trước tiên là chỉnh đốn lại Đảng2.

Để hiểu được sự canh cánh ấy, nên nói đôi điều về khái niệm đảng.

Theo mọi lý luận, mọi xu hướng chính trị, đảng theo ý nghĩa hiện đại, mới có chừng hơn 160 năm tuổi. Nhưng ngay từ đầu, hầu như không có đảng chỉ là đảng của một tầng lớp xã hội. Trong mọi trường hợp, ngay từ đầu, mỗi đảng đã là đảng của nhiều tầng lớp, đảng viên gồm những người thuộc nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Vì thế, đảng đại diện và được ủng hộ bởi một số tầng lớp xã hội đông hơn số tầng lớp xã hội có người là đảng viên của đảng. Tuy vậy, từ nhiều chục năm nay và hiện nay, hầu như không có ngoại lệ, các đảng đều biến chất, tha hoá, về hai vấn đề có liên quan mật thiết: Một là, đảng không còn trung thành đại diện cho những tầng lớp xã hội mà đảng sinh ra để đại diện, chỉ còn đại diện cho chính mỗi mình. Hai là, trong đảng, đông đảo đảng viên bị vô hiệu hoá, bị tha hoá thành những người chỉ chấp hành quyết định của “cấp trên”, thậm chí chỉ còn là những người bỏ phiếu cho số ít cầm quyền trong đảng. Và nếu tình hình diễn ra như thế thì về thực chất đảng chỉ còn là đảng của một nhúm người có quyền lực. Đây là điều không phải chỉ chúng ta đang quan tâm, mà là một vấn đề lý luận các đảng chính trị cũng như giới nghiên cứu đang đặt ra.

Chẳng hạn, Đại Bách khoa Toàn thư Pháp viết: “Nhìn chung, một đảng chính trị có thể được định nghĩa như thể là một tập thể xã hội tìm kiếm sự ủng hộ của nhân dân nhằm trực tiếp thực thi quyền lực, và tập thể này được tổ chức theo thời gian và không gian sao cho nó có thể vượt qua được ảnh hưởng cá nhân của người lãnh đạo. Định nghĩa này vận dụng ba yếu tố – nền tảng của đảng, cơ cấu tổ chức và nhiệm vụ của nó- mà người ta sẽ xem xét trước khi xem xét những đảng được định nghĩa như vậy được hình thành trong lịch sử như thế nào”.  Để hiểu hơn về “định nghĩa” đó, xin bắt đầu từ C.Mác, xem thử với ông, khái niệm đảng được hình thành như thế nào:

Có thể nhận ra tư duy về đảng của C.Mác có sự vận động từ “đảng-ý thức” đến “đảng-tổ chức . Đây là dấu ấn ảnh hưởng triết học Hégel về “giai cấp tự nó” phát triển thành “giai cấp cho nó” tức là Đảng. Khi giai cấp có ý thức tự giác về bản thân mình, về vị trí, thân phận và sứ mệnh lịch sử của mình, thì giai cấp trở thành Đảng. Vì thế “đảng-ý thức” là nơi các nhà cách mạng “sáng suốt” truyền bá lý luận cách mạng và giáo dục công nhân, gắn lý luận với hành động. Từ “Bản thảo kinh tế-triết học năm 1844” qua “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản” cho đến lúc giải thể “Liên đoàn những người cộng sản” năm 1852, quan niệm của C.Mác về đảng của giai cấp vô sản ở quy mô quốc gia cũng như quy mô quốc tế chủ yếu là quan niệm về đảng-ý thức. Nhưng sau đó, nhất là từ kinh nghiệm thất bại của Công xã Paris năm 1871 thì quan niệm về đảng chuyển rõ sang “đảng-tổ chức” lúc đầu còn có phần lỏng lẻo về sau ngày càng chặt, thể hiện rõ quan điểm Đảng Cộng sản là kết quả của sự kết hợp giữa lý luận cộng sản với phong trào công nhân. Vì thế, để hiểu về đảng, phải hiểu về giai cấp trong học thuyết Mác.

Thuật ngữ giai cấp được C.Mác sử dụng lần đầu tiên vào năm 1843, song phải đến 1846 với tác phẩm “Hệ tư tưởng Đức”, thuật ngữ này mới được ông sử dụng một cách phổ biến. Tuy nhiên, có một nghịch lý là, trong 2500 trang của bộ “Tư bản” viết về đấu tranh giai cấp, không có một câu nào định nghĩa giai cấp là gì!

Thuật ngữ “giai cấp vô sản”, một từ gốc la tinh, xuất hiện từ thời cổ La Mã, được Moses Hess sử dụng năm 1836 và phổ biến trong những người phái tả ở Đức, được C.Mác sử dụng năm 1843 và tiếp liền trong khoảng năm năm, thuật ngữ ấy mang nặng tính triết học. Bắt đầu từ “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản”, quan niệm của C.Mác về giai cấp vô sản đã “kinh tế” hơn, “chính trị”  hơn và là sự khẳng định giai cấp vô sản xuất hiện như tác nhân chính trên sân khấu của lịch sử. Tuy nhiên, dần dần C.Mác đã thay thuật ngữ giai cấp vô sản (quyển I bộ “Tư Bản”) bằng thuật ngữ “giai cấp công nhân” (quyển II, quyển III và quyển IV bộ “Tư Bản”) để rồi dần dần thay thế thuật ngữ “giai cấp vô sản” hay “giai cấp công nhân” bằng thuật ngữ “những người làm công ăn lương” (quyển III, bộ “Tư Bản”) và về cuối đời, C.Mác  sử dụng một khái niệm đã xuất hiện trong tác phẩm “Nội chiến ở Pháp” viết năm 1871: khái niệm “giai cấp những người sản xuất. 3

Như vậy là, khái niệm về “người đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản” thoạt đầu đóng khung trong thuật ngữ “giai cấp vô sản” đã không “nhất thành bất biến” mà biến đổi theo hướng mở rộng ra. Số đông, có thể nói là hầu hết các Đảng cộng sản Âu, Mỹ, đã tiếp thu sự mở rộng ấy. Đó là do sự vận động của thực tiễn. Trong những nước tư bản phát triển, “những người làm công ăn lương” cho nhà nước và cho tư nhân chiếm tỷ lệ áp đảo, đến 80% và hơn 80% trong tổng lực lượng lao động xã hội. Với nhận thức và thực tiễn về đảng-tổ chức, C.Mác đã sớm xác định Đảng là đội tiên phong có tổ chức của giai cấp công nhân và các lực lượng cách mạng. Ông cũng sớm vạch rõ rằng Đảng cần tiên phong cả về ý thức cách mạng, tinh thần cách mạng và cả về trí tuệ để lãnh đạo xoá bỏ chế độ cũ, xây dựng chế độ mới. Đây chính là điểm tựa để nhận thức kỹ về đảng là gìđảng của ai. Rõ ràng là trong lịch sử của phong trào cộng sản và công nhân, cách hiểu khái niệm đảng cũng như khái niệm giai cấp công nhân cũng không hề “nhất thành bất biến”, cách gọi “Đảng của giai cấp công nhân” không thể được hiểu một cách máy móc

Sau khi C.Mác mất, Ph.Ăngghen là nhà lý luận đầu tiên đặt ra yêu cầu “Đảng phải từ thành phố về đồng quê”, “Đảng phải trở thành một sức mạnh lớn ở nông thôn”, “hãy dành cho người nông dân tất cả thời gian cần thiết để suy nghĩ trên luống cày cá thể của mình”…Kế tục Ph.Ăngghen, V.I Lênin xem liên minh công nông là nguyên tắc cao nhất của chuyên chính vô sản, đồng thời chỉ rõ rằng: “Đảng cách mạng của giai cấp vô sản chỉ xứng với cái tên ấy khi liên kết được đảng, giai cấp và quần chúng nhân dân thành một tổng thể gắn bó không thể chia cắt”.

Từ những năm 60 của thế kỷ XX trở đi, các Đảng Cộng sản trên thế giới đều theo lý luận và chủ trương đoàn kết tất cả mọi giai cấp và tầng lớp xã hội, chống một bộ phận của giai cấp tư sản là chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước. Rõ ràng là, trong hành trình tư duy của C.Mác, sự vận động từ giai cấp vô sản, đến giai cấp công nhân, đến những người làm công ăn lươnggiai cấp những người sản xuất , rồi từ đảng-ý thức đến đảng-tổ chức chính là hành trình tìm tòi chân lý. Về cuối đời, C.Mác nhận ra khái niệm “giai cấp vô sản” không thích hợp để chỉ lớp người cụ thể mình muốn nói, nên đã thay bằng “giai cấp những người sản xuất”!

Liệu khái niệm này đã phản ánh đúng điều mà C.Mác tìm tòi chưa? Không thể trả lời một cách đơn giản, vì sự nghiệp khoa học của C.Mác còn dang dở. Hơn nữa, C.Mác là người mà sự sửa chữa đến nhanh hơn sự hình thành, chưa hình thành đã sửa chữa. Đến V.I. Lênin thì cũng như vậy, khi chuyển sang chính sách kinh tế mới (NEP) Lênin đã khẳng định: “Toàn bộ quan điểm của chúng ta về chủ nghĩa xã hội đã thay đổi4.

Gần một thế kỷ đã trôi qua, thời gian đã sàng lọc, gạt bỏ bao nhiêu ngộ nhận và sai lầm để giúp đến gần hơn với chân lý cuộc sống. Liệu có phải vì thế, cùng với những đòi hỏi của thời cuộc trong nước, tại Đại hội II của Đảng năm 1951, Hồ Chí Minh đề nghị đổi tên Đảng thành Đảng Lao động Việt Nam để “nó gần gũi tận trong lòng của mỗi đồng bào ta”. Bác giải thích thật đơn giản: “Trong giai đoạn này, quyền lợi của giai cấp công nhân và nhân dân lao động và của dân tộc là một. Chính vì Đảng Lao động Việt Nam là Đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động cho nên nó phải là Đảng của dân tộc Việt Nam”. 5

Phải chăng câu hỏi C.Mác đặt ra cách đây 165 năm đã có lời giải: “Vấn đề là ở chỗ giai cấp vô sản thực ra là gì, và phù hợp với với sự tồn tại ấy của bản thân nó, giai cấp vô sản buộc phải làm gì về mặt lịch sử6 . Giai cấp vô sản “phải tự vươn lên thành giai cấp dân tộc, phải tự mình trở thành dân tộc”. 7 Đừng quên rằng, từ năm 1924, Hồ Chí Minh đã đặt vấn đề: “Mác đã xây dựng học thuyết của mình trên một triết lý nhất định của lịch sử, nhưng lịch sử nào? Lịch sử châu Âu, mà châu Âu là gì? Đó chưa phải là toàn thể nhân loại” Chính vì thế Người đề nghị “Xem xét lại chủ nghĩa Mác về cơ sở lịch sử của nó, củng cố nó bằng dân tộc học phương Đông”. 8 Có hiểu rõ điều này mới thấy ý nghĩa của quyết định rất sáng suốt của Hồ Chí Minh về việc đổi tên Đảng.

Chân lý thật đơn giản, song hiểu cho ra sự đơn giản ấy lại không đơn giản! Khi bà má Miền Nam thời Chống Mỹ đào hầm nuôi cán bộ cộng sản, bà mẹ Miền Băc gửi con trai mình ra mặt trận theo lời kêu gọi ”không có gì quý hơn độc lập tự do”, chắc các mẹ không phải săm soi tìm hiểu xem Đảng là của giai cấp công nhân hay của ai. Mà quả thật có định tìm hiểu, chắc bà cũng không sao hiểu nổi “tính triệt để cách mạng của giai cấp công nhân là do vị trí khách quan của giai cấp ấy trong phương thức sản xuất xã hội quy định!

Tuyệt đại bộ phận những người Việt Nam yêu nước thương nòi, không cam chịu nhục nô lệ đã “giác ngộ”, đi theo tiếng gọi cứu nước và trở thành đảng viên cộng sản, hoặc những người cưu mang, giúp đỡ, sống chết với Đảng thì tuyệt đại bộ phận những người “giác ngộ” ấy cũng chỉ xoay quanh nội dung yêu nước, ghét áp bức bất công. Đây là điều mà trong bài viết “Con đường dẫn tôi tới chủ nghĩa Lênin”, Hồ Chí Minh gọi là “theo cảm tính tự nhiên”! Có sự thật ấy là vì, sâu thẳm trong đạo lý và tình cảm của dân tộc ta, cứu nước là nghĩa vụ thiêng liêng. Chạm đến vấn đề này là chạm đến khu vực nhạy cảm nhất trong đời sống tinh thần của con người Việt Nam, trong tâm thế dân tộc, không phân biệt tầng lớp, giai cấp, tín ngưỡng, tôn giáo. Đảng đứng ra nhận lãnh sứ mệnh cứu nước, đảng viên của Đảng đi đầu trong gian khổ, hy sinh vì nhiệm vụ cao cả đó. Bằng chính hành động ấy, dân tin Đảng, xem Đảng là Đảng của mình.

Vì thế, ở vào những thời điểm lịch sử của cách mạng và kháng chiến, khi mà người cộng sản luôn đứng ở vị trí nguy hiểm nhất, hiên ngang đương đầu với tù đày, sống chết, thì bộ phận những người Việt Nam ưu tú nhất trong tất cả mọi tầng lớp nhân dân, mà người ta gọi là “bộ phận tinh hoa” của dân tộc, đều thấy rõ nghĩa vụ và vinh dự được đứng trong đội ngũ của những người cộng sản, được làm người đảng viên của Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập, tổ chức, rèn luyện và lãnh đaọ.

Sẽ hiểu hơn về điều này khi nhắc lại lời tự bạch của Bác Hồ trong bài viết đã nhắc ở trên: “Lúc bấy giờ, tôi ủng hộ Cách mạng Tháng Mười chỉ là theo cảm tính tự nhiên. Tôi chưa hiểu hết tầm quan trọng lịch sử của nó. … Tôi tham gia Đảng Xã hội Pháp chẳng qua là vì các “ông bà” ấy-(hồi đó tôi gọi các đồng chí của tôi như thế)- đã tỏ đồng tình với tôi, với cuộc đấu tranh của các dân tộc bị áp bức. Còn như Đảng là gì, công đoàn là gì, chủ nghĩa xã hội chủ nghĩa cộng sản là gì, thì tôi chưa hiểu”. Với “chủ nghĩa Lênin” cũng như vậy thôi: “…một đồng chí đưa cho tôi đọc Luận cương của Lênin về các vấn đề dân tộc và thuộc địa đăng trên  báo Nhân đạo. Trong Luận cương ấy có những chữ chính trị khó hiểu. Nhưng cứ đọc đi đọc lại nhiều lần, tôi cũng hiểu được phần chính. …Tôi vui mừng đến phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên như đang nói trước quần chúng đông đảo: Hỡi đồng bào bị đọa đầy đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta!. Từ đó tôi hoàn toàn tin theo Lênin, tin theo Quốc tế thứ ba9.

Tin theo vì vào lúc ấy, chỉ có Lênin là đáp ứng đòi hỏi cháy bỏng trong lòng“người yêu nước” ấy, người Việt Nam tham gia vào việc sáng lập ra Đảng Cộng sản Pháp, với một lý do cũng thật đơn giản “Nếu đồng chí không lên án chủ nghĩa thực dân, nếu đồng chí không bênh vực các dân tộc thuộc địa thì đồng chí làm cái cách mạng gì ”?10

Thật ra thì từ  những năm 20 của thế kỷ XX, Hồ Chí Minh đã xác định “chủ nghĩa dân tộc là động lực lớn nhất của đất nước11.  Suốt đời, Hồ Chí Minh nhất quán với nhận thức ấy trong mọi chủ trương, đường lối. Đặt tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hoàĐộc lập, Tụ do, Hạnh phúc là nội dung, thể hiện rất rõ sự nhất quán đó. Tuyên ngôn Độc lập gắn liền với tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã thấm sâu vào tâm hồn Việt Nam, đã thành biểu tượng của dân tộc. Cần phải nhắc lại rằng, dân tộc nói đây không chỉ là độc lập dân tộc, mà rộng hơn, còn là ý thức dân tộc, quyền lợi dân tộc, truyền thống dân tộc, đặc điểm dân tộc. Cho nên khi Hồ Chí Minh nói Đảng “phải là Đảng của dân tộc Việt Nam” thì đó là sự thể hiện rất logic sự nhất quán của tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng, về sứ mệnh của Đảng. Với Hồ Chí Minh, chính dân tộc sinh ra Đảng, chăm sóc, nuôi dưỡng và bảo vệ Đảng, rồi tin yêu Đảng khi Đảng đã trưởng thành lên. Cho nên, có thể nói quan điểm của Hồ Chí Minh về Đảng là quan điểm dân . Trong khái niệm này, cần hiểu dândân tộc. Một Đảng dân, một Nhà nước dân chính là sáng tạo của Hồ Chí Minh. Nhà nước dân ấy thể hiện rõ tư tưởng mà phương Tây đã từng nêu về nhà nước của dân, do dân, vì dân.

Và vì Đảng “phải là Đảng của dân tộc”, cho nên, Đảng phải là Đảng của trí tuệ. Đây không là một áp đặt của suy đoán chủ quan hay là sự biểu đạt một ước vọng. Đây chỉ là sự diễn dịch cái tất yếu logic của vận động thực tiễn và cũng là của chính nhu cầu tồn tại và phát triển của Đảng, nếu Đảng muốn làm trọn sứ mệnh cao quý của mình, sứ mệnh “soi đường chỉ lối cho nhân dân ta vững bước trên con đường thắng lợi” như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra.  Ánh sáng của ngọn đuốc “soi đường, chỉ lối đó không thể là gì khác ánh sáng của trí tuệ.

Về điều này, xin nhắc lại lời của V.I Lênin: “ Lịch sử tất cả các nước chứng tỏ rằng chỉ do lực lượng độc của bản thân mà thôi thì giai cấp công nhân chỉ có thể đi đến ý thức công liên chủ nghĩa…Còn học thuyết xã hội chủ nghĩa thì phát sinh từ các lý luận triết học, lịch sử kinh tế, do những người có học thức trong các giai cấp hữu sản, những trí thức xây dựng nên. Mác và Ăngghen, những người sáng lập ra chủ nghĩa xã hội khoa học hiện đại, do địa vị của các ông, nên chính bản thân các ông cũng thuộc lớp trí thức tư sản”. 12

Hồ Chí Minh đã có lần nói về việc bồi đắp trí tuệ của mình bằng cách học ở Khổng Tử “sự tu dưỡng đạo đức cá nhân”, ở Giêsu “lòng nhân ái cao cả”, ở Chủ nghĩa Mác “phương pháp biện chứng”, ở chủ nghĩa Tôn Dật Tiên “chính sách phù hợp với điều kiện nước ta”. Theo Hồ Chí Minh, họ gặp nhau ở điểm chung là “muốn mưu cầu hạnh phúc cho loài người, phúc lợi cho xã hội”. Chính vì thế mà Người “cố gắng làm người học trò nhỏ của các vị ấy”.13 Làm thế vì Khổng Tử, Giêsu, Các Mác, Tôn Dật Tiên…chính là những người có học thức nhất của thời đại họ đã sống. Họ vừa là sản phẩm của nền văn minh mà thời đại của họ đạt được, vừa là những đồng tác giả góp phần tạo ra nền văn minh đó.

Trong thời đại của thế kỷ XXI, thời đại của nền kinh tế tri thức và văn minh trí tuệ, thì để thực thi được sứ mệnh soi đường chỉ lối lại càng đòi hỏi Đảng, người đảng viên của Đảng, đặc biệt là những người đảm đương những trọng trách của Đảng và của Nhà nước, nhất thiết phải là người có trí tuệ tương thích với vai trò và nhiệm vụ của họ. Vả chăng, thế giới đã thay đổi và kiểu tư duy tuyến tính không còn thích hợp với một thế giới phi tuyến. Không có một bản đồ vạch sẵn cho con đường phía trước. Những kinh nghiệm có sẵn, những phương pháp truyền thống không còn đủ cho hành trình của dân tộc đi về phía trước. Vì thế, sáng tạo linh hoạt trong tư duy cũng như trong hành động phải là phẩm chất hàng đầu của con người Việt Nam đang sống trong thế kỷ XXI. Để có thể sáng tạo và linh hoạt thì cùng với nhiệt tình và ý chí kiên cường của người cách mạng, trí tuệ là nhân tố quyết định.

Phải chăng cần hiểu ý nghĩa của lời nhắn nhủ, cũng như sự kỳ vọng của Hồ Chí Minh về “Đảng ta là đạo đức, là văn minh” chính là một Đảng của dân tộc, có tầm cao trí tuệ của thời đại là bức xúc đến nhường nào!

Quả thật đây là một kỳ vọng, nhưng là một kỳ vọng khởi nguồn từ mảnh đất hiện thực đã từng thấm đẫm máu, nước mắt và mồ hôi của bao nhiêu thế hệ Việt Nam. Chính sự vận động tự thân của dân tộc, của nhân dân quần chúng trên mảnh đất ấy sẽ là nguồn sức mạnh vô tận làm cho lời nhắn nhủ ấy của Bác Hồ trở thành một tác nhân quyết định thúc đẩy Đảng phải tự chỉnh đốn” để thực hiện được “điều mong muốn cuối cùng” của Bác.

Chú thích:

1, 2. Hồ Chí Minh toàn tập. Tập 12. NXBCTQG. 1995, tr. 510, tr. .50

4..C.Mác & Ph.Ăngghen Toàn tập. Tập 19. NXBCTQG Hà Nội .1995; tr.353

5. V.I Lênin Toàn tập., Tập 45, NXB Tiến bộ Matxcơva. 1980 tr. 428

6. Hồ Chí Minh toàn tập. Tập 6 .NXBCTQG Hà Nội .1995, tr. 175, tr.172

7. C.Mác & Ph.Ăngghen Toàn tập. Tập 2. NXBCTQG Hà Nội .1995; tr. 56

8. C.Mác & Ph.Ăngghen Toàn tập. Tập 4. NXBCTQG Hà Nội .1995; tr.624

9, 10 Hồ Chí Minh toàn tập. Tập 10.  NXBCTQG Hà Nội .1996, tr.3 và tr. 126

11. . Hồ Chí Minh toàn tập. Tập 1.  NXBCTQG Hà Nội .1996, tr. 466

12. Lênin Toàn tập. Tập 18. NXB Tiền bộ Matxcơva. rr.167

13. Chương trình Nghiên cứu tư tưởng Hò chí minh:”Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” NXBKHXH.1993, tr.84

GS. Tương Lại (Tạp chí TIA SÁNG số Tết CANH DẦN. 2010 )

04
Tháng 2
10

Spring Collections

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB13G4_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB0ZR5_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12G0_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GQV_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FK3_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GTF_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2H0E_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GT4_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB129C_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FK2_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12VW_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJ0_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2JEE_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2JEL_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJN_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FKG_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GZC_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJ4_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FSW_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB0ZRN_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJL_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2JBS_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GT8_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12VK_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2C95_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2E14_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GZU_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2CAH_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12NF_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJG_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJC_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GYM_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12FY_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12V6_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GRC_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12G1_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB12A0_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJJ_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GTE_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB138W_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB10XH_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FK7_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GZA_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB13PC_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB137K_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB138D_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2H0F_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FK4_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FK6_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2GT9_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2C8H_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB129Z_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BGB13PB_mz.jpg

http://images.bergdorfgoodman.com/products/mz/BG-2FJA_mz.jpg

26
Tháng 1
10

Christian Dior – S/S 2010

A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
A model walks the runway at the Christian Dior Haute-Couture show as part of the Paris Fashion Week Spring/Summer 2010 at Boutique Dior on January 25, 2010 in Paris, France.
26
Tháng 1
10

Rùng mình khi nghĩ đến bệnh viện

TT – Tôi sống và làm việc ở VN đã tám năm. Niềm vui, nỗi buồn tôi đều trải qua, nhưng điều tôi suy nghĩ và lo lắng nhiều nhất là tình trạng bệnh viện ở đất nước các bạn. Không riêng tôi mà nhiều người bạn nước ngoài khác cũng rất đau đầu về việc này.

Người nhà bệnh nhân tá túc tạm bợ ngay trên miệng cống trong khuôn viên Bệnh viện Ung bướu TP.HCM  – Ảnh: Gia Tiến

Đầu tiên, một điều nghịch lý mà ai cũng dễ dàng nhận thấy là sự mất vệ sinh ở các bệnh viện. Đáng lý ra bệnh viện phải là nơi sạch sẽ nhất, nhưng sự thật là gì? Vào một số bệnh viện, tôi thấy lớp lớp người nằm ngồi la liệt trên đất, tay họ chống xuống đất, rồi nhà vệ sinh thường không có nước… Điều này thật kinh khủng! Nhất là khi bệnh viện thường tập trung rất nhiều mầm bệnh có thể lây nhiễm dễ dàng trong không khí.

Nên chăng bệnh viện cần làm thêm nhiều ghế đá và bán hay cho thuê những chiếc chiếu với giá rẻ để mọi người có thể mua, thuê dùng, chứ bàn tay người nhà vừa mới chống xuống đất rồi sau đó vuốt má, đút cháo cho bệnh nhân chẳng khác nào tiếp thêm bệnh. Hoặc cũng nên tăng cường giải thích cho người nhà bệnh nhân hiểu rằng việc nằm, ngồi trên đất như vậy rất mất vệ sinh, và đừng quên khuyến cáo không nên để trẻ em vào bệnh viện vì sức đề kháng của trẻ thường rất yếu.

Khắp các hành lang bên trong Bệnh viện Ung bướu là nơi người nhà bệnh nhân ngủ nghỉ – Ảnh: Gia Tiến

Ngoài ra, bệnh viện ở VN có những giờ nghỉ theo tôi là quá dài và vô cùng nguy hiểm trong trường hợp khẩn cấp. Người bạn của tôi cũng từng phải chờ đợi mòn mỏi tại một bệnh viện khi anh ta bị gãy chân do tai nạn giao thông. Có ai thấu được nỗi đau cả về thể chất lẫn tinh thần của anh ta lúc ấy lớn đến nhường nào? Một giây lúc đó tưởng như dài cả giờ. Ở Hàn Quốc, bệnh viện không có giờ nghỉ mà thường sắp xếp theo ca kíp, người này đi nghỉ hoặc ăn trưa sẽ có người khác thay thế.

Tôi cũng nhận thấy một điều là có nhiều phòng mạch, bác sĩ thích thuyết phục người nước ngoài thanh toán bằng USD thay vì tiền Việt. Tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao họ lại muốn như thế. Tôi thấy ở hầu hết các quốc gia châu Á khác (trừ Campuchia) thì tiền quốc gia vẫn luôn là lựa chọn đầu tiên dẫu bạn là người nước ngoài.

Các bác sĩ phải làm việc trong môi trường vô cùng căng thẳng nên chúng tôi có thể hiểu được sự kiệm lời của họ, nhưng những người ghi danh (làm thủ tục nhận bệnh) cũng tỏ ra thiếu thiện cảm với bệnh nhân, đặc biệt là khách nước ngoài thì thật là khó hiểu.

Tôi nhớ có lần đến một bệnh viện ở Q.3 (TP.HCM) và chẳng biết mình phải làm gì sau khi mua sổ khám bệnh. Tôi chạy đi hỏi người này người kia nhưng cuối cùng bất lực chấp nhận sự thật là chẳng ai chịu giúp mình. Lúc đó dẫu đã biết chút ít tiếng Việt nhưng tôi vẫn vô cùng khó khăn trong việc giải quyết hồ sơ và cảm thấy tủi thân hơn bao giờ hết.

Tôi ngồi thừ ra đó cả giờ, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tôi chỉ ước mong một điều nhỏ bé là ở mỗi bệnh viện có vài tình nguyện viên hỗ trợ về ngôn ngữ cho người nước ngoài.

Nói về sổ khám bệnh, tôi nghĩ nên chăng các bệnh viện dùng chung một cuốn để theo dõi bệnh nhân. Vì ở nước tôi cũng như nhiều quốc gia khác, mọi người chỉ cần mua một cuốn sổ ban đầu và có thể cầm nó đến bất kỳ bệnh viện nào. Còn ở đây mỗi bệnh viện lại đòi một cuốn, tuy giá không bao nhiêu nhưng nếu phí phạm như vậy sẽ không tốt cả về môi trường lẫn gây khó khăn cho người nghèo.

Điều nghịch lý cuối cùng là chi phí khám bệnh cho người nước ngoài tại VN quá cao. Cụ thể như ở Hàn Quốc nếu muốn khám tổng quát tôi chỉ phải trả 3 USD mỗi lần đến bác sĩ, còn ở VN tôi phải chi ít nhất 100-150 USD. Có lần bị bệnh khá nặng, tôi phải bỏ ra tới 2.000 USD để chữa trị. Một con số khổng lồ và rất cách biệt so với người trong nước, trong khi chi phí này ở hầu hết quốc gia đều ngang bằng, bất kể bạn là người trong nước hay nước ngoài.

Không riêng tôi mà nhiều người bạn nước ngoài khác cũng rất đau đầu về việc này. Và như một luật bất thành văn, chúng tôi thường kháo nhau: “Nếu bị bệnh thì tốt nhất nên bay về nước để khám, vừa rẻ vừa thoải mái. Chớ dại mà lăn đùng ra bệnh tại đây”. Chính vì thế mỗi lần nghĩ đến bệnh viện VN tôi không khỏi rùng mình!

CHOI JUNG EUN (Người Hàn Quốc, giám đốc đại diện Myung Ga Food)
CÔNG NHẬT ghi

Bệnh viện lúc nào cũng quá tải

Có một sự thật là các bệnh viện thường xuyên rơi vào tình trạng quá tải. Bản thân tôi cũng rất xót xa khi nhiều lần thấy người nhà bệnh nhân phải trải chiếu nằm ngay dưới giường bệnh nhân, nhưng đào đâu ra chỗ cho họ khi chính bệnh nhân còn không đủ chỗ để nằm?

Nhớ có lần một người nước ngoài đến bệnh viện nơi tôi làm việc để trị bệnh sốt xuất huyết, anh ấy không biết tiếng Việt nên chúng tôi cũng hạn chế tiếp xúc do bất đồng ngôn ngữ chứ không phải vô tình. Không biết có phải vì mặc cảm không được chăm sóc hay vì điều kiện vệ sinh không phù hợp mà hai hôm sau khi đi qua giường bệnh, tôi không thấy anh ấy nằm ở đó nữa.

Chị H.Anh (điều dưỡng bệnh viện Q)

Người nước ngoài thường gặp khó khăn

Tôi chưa vào bệnh viện VN bao giờ vì chỉ mới tới đây hai tuần. Tuy nhiên theo bạn bè kể lại, họ thật sự gặp không ít khó khăn mỗi khi có vấn đề về sức khỏe. TP.HCM chỉ có vài ba bệnh viện quốc tế, và hầu hết khách nước ngoài rủng rỉnh tiền đều đến một bệnh viện lớn ở quận 7…

Julia D. (du khách người Anh)

====================================================================

Ý kiến bạn đọc

* Tôi đã phải nằm viện một vài lần , việc quá tải ở bệnh viện của ta là có thật. Nhưng đa số bệnh viện đều để dành ra một số phòng và giường bệnh để làm dịch vụ (gọi là phòng nằm theo yêu cầu). Bệnh nhân có nhiều tiền thì vào đó, còn bệnh nhân ít tiền (hoặc bệnh nhân chữa bệnh theo bảo hiểm) thì 2 người nằm 1 giường.

Nếu sống chỉ bằng lương thì y bác sỹ không đủ sống, nên bệnh viện đây đó phải bày vẽ ra đủ thứ để thu tiền (chuyện mỗi bệnh viện lại đòi hỏi phải mua sổ khám bệnh của họ là như vậy đó).

HOÀNG LONG

* Tôi có hai ý nghĩ muốn bày tỏ nhân đọc bài báo này.

1) Có người đề nghị đánh giá một xã hội qua cách đối xử với trẻ em, vì chúng là mầm non đất nước và sẽ là người tiếp nhận thành quả (hay chịu hậu quả!) mọi hành vi của chúng ta hôm nay. Có lẽ nên mở rộng “nhóm bên lề”: người đồng tính, người mắc bệnh truyền nhiễm (một số trường ở ta không nhận trẻ em có mầm bệnh HIV), người tàn tật. v.v. và người bệnh. Vì họ giống trẻ con ở một điểm là yếu thế.

2) Bữa nọ tôi không may phải vào khoa tim mạch của một bệnh viện một tuần. Một “lương y” cấp lãnh đạo cầm phong bì 2 triệu đồng và không thèm chào hỏi hay cảm ơn lấy một câu. Chuyện thường ngày ở bệnh viện đó thì phải? Ai cũng bấm bụng không dám kêu ca, vì không ai dám phản đối chuyện đưa phong bì. Đến lúc lâm nguy thì ai cũng sợ bác sĩ giở mặt.

Sống giữa một xã hội mà hai người thầy được trọng nhất (thầy giáo + thầy thuốc) chỉ chấp hành nghĩa vụ tử tế khi có phong bì, con người không nhẫn tâm và đốn mạt đi mới là lạ.

HỮU HẢO ( Theo Tuoi Tre Online )

31
Tháng 12
09

Sad Violin

http://img395.imageshack.us/img395/5963/waitingforyoutu3.jpg

” Gió chẳng làm mây tan đi

Nước mắt chẳng làm em vơi sầu

Nỗi đắng cay trong lòng

Từng giọt mưa vẫn tí tách

Lòng em thêm bao suy tư….

23
Tháng 12
09

Chỉ cần quốc kỳ còn nguyên?

Theo thông lệ, mỗi khi tới dịp có nhưng ngày cần kỷ niệm, Việt Nam lại dựng pano, treo băng rôn, dán áp phích, nhắc nhở mọi người.

pano-12222009-200.jpg
Mẫu pano đươc kẻ, vẽ và dựng tại TP.HCM. Ảnh do một số blogger chụp.
Hồi đầu tháng này, một số pano đã được dựng tại một số khu vực ở TP.HCM, nhân dịp kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2009) và những pano ấy đã tạo ra một vụ tai tiếng.

Không dùng VN, chỉ tín nhiệm TQ

Năm nay, mẫu pano được chọn để kỷ niệm ngày 22 tháng 12 tại TP.HCM, có hình một đoàn quân mặc lễ phục, súng đeo trước ngực, mắt nhìn thẳng. Sau lưng đoàn quân này là bóng một vài cao ốc, cần cẩu loại lớn. Bên trên đoàn quân là quốc kỳ Việt Nam.

Tuy hình ảnh đoàn quân được đặt bên dưới quốc kỳ Việt Nam và dòng chữ “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm ngày hội Quốc phòng toàn dân” nhưng người ta thấy các quân nhân trong đoàn quân ấy, không giống quân nhân của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chẳng hạn, các quân nhân trong đoàn quân xuất hiện trên pano không dùng AK. Những khẩu súng mà họ mang trước ngực không phải là loại vũ khí cá nhân mà Quân đội nhân dân Việt Nam trang bị cho quân nhân của mình.

Sau khi ngắm qua một tấm pano như thế ở gần trụ sở Hội Chữ thập đỏ quận Phú Nhuận, một vài blogger đã thử tìm kiếm tung tích của đoàn quân xuất hiện trên pano “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm ngày hội Quốc phòng toàn dân” và phát giác, những quân nhân trong ảnh là lính Trung Quốc.

Ảnh chụp đoàn quân Trung Quốc được lấy làm nền cho mẫu pano “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm ngày hội Quốc phòng toàn dân” hiện có trên khá nhiều trang web của Trung Quốc như: china.com.cn, xinhuanet.com,…

Khoảng đầu tháng 12, tin tức và những hình ảnh nhằm giúp đối chiếu, phân tích câu chuyện khó hiểu ấy đã được một số blog và diễn đàn điện tử loan báo qua Internet. Sau đó, một số blogger cho biết, pano dựng gần trụ sở Hội Chữ thập đỏ quận Phú Nhuận đã được dỡ bỏ.

Tuy nhiên đến ngày 12 tháng 12, một số blogger khác cung cấp thêm một số ảnh cho thấy, pano theo mẫu vừa kể lại thấy được dựng trước trụ sở UBND quận 4, TP.HCM và Trung tâm Bồi dưỡng chính trị, Quận ủy của quận này.

Mới đây, blogger Nguyễn Quang Vinh, đồng thời cũng là phóng viên báo Lao Động, kể trên blog của ông rằng, sau khi biết chuyện, ông đã gọi điện thoại cho ông Hoàng Tuấn Anh, Bộ trưởng Văn hoá – Thể thao – Du lịch và ông Phạm Hoa, Đại tá, Cục trưởng Cục Tư tưởng Văn hóa thuộc Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng, để báo tin. Các ông này đã cho kiểm tra và hiện nay, những tấm pano theo mẫu mà blogger Nguyễn Quang Vinh gọi là “bậy bạ”, từng được dựng tại nhiều nơi ở TP.HCM, đã được tháo dỡ.

Tuy nhiên, blogger Nguyễn Quang Vinh cho biết, ông chưa đủ thông tin để trả lời thắc mắc chung của nhiều người là tại sao mẫu pano ấy ra đời và sẽ có những ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này (?).

Để cùng mọi người tìm câu trả lời, chúng tôi đã gọi điện thoại cho ông Nguyễn Thành Rum, Giám đốc Sở Văn hoá – Thể thao – Du lịch TP.HCM.

Anh em nó có sơ suất cái chuyện đó nhưng mà nó đã, nó đã chỉnh sửa lại cái hình đó chứ không phải là nó lấy nguyên xi.

Ô. Nguyễn Thành Rum

Chỉ sai về bản quyền và chưa… thương lượng?

Trân Văn: Thưa ông, chúng tôi được biết, vừa rồi tại TP.HCM có một số pano được dựng nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và hình ảnh trên những pano này lại là lính Trung Quốc. Ông có thể giải thích với thính giả của Đài RFA lý do tại sao lại xảy ra chuyện đó?

Ông Nguyễn Thành Rum: Tôi không biết là anh khẳng định như thế nào về chuyện đó?

Trân Văn: Tôi có được xem một số hình ảnh trên Internet và những hình ảnh này ghi lại cảnh pano được đặt trước một số cơ quan công quyền, thành thử chúng tôi muốn hỏi thăm chuyện đó hư, thực ra sao?

Ông Nguyễn Thành Rum: Cái đó… nói chung là thế này… trong đó anh có thấy lá cờ không?

Trân Văn: Dạ có! Có thấy quốc kỳ Việt Nam…

Ông Nguyễn Thành Rum: Ừ… Ừ… Anh có thấy những ngôi sao trên mũ của bộ đội không?

Trân Văn: Hình không được rõ lắm.

Ông Nguyễn Thành Rum: Thế thì cơ sở nào anh cho là… cái đó là… của Trung Quốc?

Trân Văn: Một số blogger có chụp lại ảnh một số trang web của Trung Quốc, trong đó có ảnh gốc…

Ông Nguyễn Thành Rum: Cho nên cái đó đó, có nghĩa là thế này nè… À… đối với một số nhân viên của tôi đó. À… Anh em nó có sơ suất cái chuyện đó nhưng mà nó đã, nó đã chỉnh sửa lại cái hình đó chứ không phải là nó lấy nguyên xi. Bị vì… anh… anh đã thấy lá cờ Việt Nam mà đúng không?

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: Ừ… nhưng mà có điều là mình sử dụng cái hình ảnh của người khác là sai về nguyên tắc bản quyền.

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: À… Cho nên cái đó là… là… sau khi anh em nó làm thì chúng tôi đã cho thu hồi cái đó.

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: Và… chúng tôi có kiểm điểm anh em vì sao sử dụng như thế (?). Bị vì một đó là mình sử dụng, mình phải tính toán đến cái tác quyền, tính toán đến cái sự thương lượng trao đổi với người ta về nhiều mặt.

Mình sử dụng, mình phải tính toán đến cái tác quyền, tính toán đến cái sự thương lượng trao đổi với người ta về nhiều mặt.

Ô. Nguyễn Thành Rum

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: Cái đó là cái sơ suất của nhân viên tôi, của chúng tôi.

Trân Văn: …nhưng thưa ông tại sao…

Ông Nguyễn Thành Rum: Cám ơn…

Trân Văn: Thưa ông tại sao lại không dùng ảnh quân đội nhân dân Việt Nam mà dùng ảnh quân giải phóng nhân dân Trung Hoa…

Đến đây dù không có tiếng gác máy nhưng chúng tôi không thấy ông Nguyễn Thành Rum trả lời nữa. Sau khi lập lại câu hỏi nhiều lần mà không được hồi đáp, chúng tôi đành gác điện thoại.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sự kiện này và khi có thông tin mới, chúng tôi sẽ tường thuật tiếp.

Trân Văn, phóng viên RFA

P/S:  Chửi thề, !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Người có câu nói “hay nhất”

TÓM TẮT TIỂU SỬ
Ông NGUYỄN THÀNH RUM

- Tiến sĩ Dân tộc học, Cử nhân Triết học, Đại học Chính trị, Đại học Văn học, Cao trung cấp quản lý Nhà nước
- Phó Trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa Thành ủy.
Ứng cử viên Đại biểu HĐND Thành phố Khóa VII (Nhiệm kỳ 2004-2009).
Bầu cử ngày 25 tháng 4 năm 2004
Đơn vị bầu cử số: 20

Ông NGUYỄN THÀNH RUM, sinh ngày 30 tháng 10 năm 1953, quê quán Xã Mỹ Cẩm, Huyện Càng Long, Tỉnh Trà Vinh. Hiện cư ngụ tại số 13 Lô G, Cư xá Phú Lâm B, Phường 13, Quận 6, Thành phố Hồ Chí Minh.
Từ năm 1969 đến năm 1977: Ông tham gia cách mạng, công tác An ninh T3, Sở Công an Sông Bé.
Từ năm 1978 đến năm 1982 : Ông được cử đi học tại trường Đảng Nguyễn Ái Quốc 9. Ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 22 tháng 9 năm 1981.
Từ năm 1983 đến năm 1984 : Ông là cán bộ Ban Tuyên giáo Huyện Bình Chánh.
Từ năm 1985 đến năm 1986 : Ông là Trưởng Đài Phát thanh và Bản tin Bình Chánh.
Từ năm 1987 đến năm 1992 : Ông giữ chức vụ Trưởng Ban Tuyên giáo Huyện ủy Huyện Bình Chánh, Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ Huyện Bình Chánh.
Từ năm 1993 đến năm 1994: Ông giữ chức Chủ tịch Liên đoàn Lao động Huyện Bình Chánh, Huyện ủy viên.
Từ năm 1995 đến năm 1997: Ông là Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Huyện Bình Chánh.
Từ năm 1998 đến năm 1999 : Ông là Phó Bí thư Thường trực Huyện ủy Huyện Bình Chánh.
vTừ năm 2000 đến năm 2002 : Ông là Phó Bí thư Huyện ủy – Chủ tịch Ủy ban nhân dân Huyện Bình Chánh.
Từ năm 2003 đến nay: Ông là Phó Trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa Thành ủy.
Trong quá trình công tác, Ông được tặng thưởng: Huy chương kháng chiến hạng I; Huy chương “Vì sự nghiệp nông dân”; Huy chương “Vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ”; Huy chương “Vì sự nghiệp thanh niên”; Huy hiệu Thành phố Hồ Chí Minh và nhiều bằng khen, giấy khen khác.
Ông NGUYỄN THÀNH RUM được Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố giới thiệu ra ứng cử Đại biểu Hội đồng nhân dân Thành phố Khóa VII (Nhiệm kỳ 2004-2009), đơn vị bầu cử số 20 – Quận Tân Bình.
HỘI ĐỒNG BẦU CỬ ĐẠI BIỂU HĐND TP HỒ CHÍ MINH
18
Tháng 12
09

Grassland Theme

Lắng nghe những giai điệu

Lắng nghe điều sâu thẳm

Lắng nghe những nỗi buồn

Lắng nghe tiếng trái tim

Lắng nghe lời chia sẻ

Lắng nghe tiếng thì thầm

Lắng nghe lời an ủi

Lắng nghe lời tỏ tình

Lắng nghe niềm hạnh phúc

13
Tháng 12
09

Gypsy Love

http://haibaraworld.files.wordpress.com/2009/06/love.jpg?w=655

Một bản nhạc “Gypsy Love” được trình bày bởi Francis Goya

P/S: Tối nghe guitar sao lòng lại lắng lại, sao con tim lại thổn thức, sao nhịp đập lại lỡ nhịp, để lòng trôi theo tiếng nhạc, để tóc bay theo làn mưa………………..

Một tuần vui vẻ và tràn niềm vui!!!!!!!!!!!!!!!!!




Vô Danh Khuyết

Số người đang online cùng bạn

website stats

Số người truy cập

  • 78,865 hits

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.